Lô hội chữa được nhiều bệnh

Thảo luận trong 'Lộc phát, thần tài' bắt đầu bởi wankadanhungntc, 12/4/18.

  1. Tỉnh/Thành:

    Tp Hồ Chí Minh
  2. Tình trạng:

    Mới 100%
  3. Giá bán:

    1 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0907452589
  5. Địa chỉ:

    THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH (Bản đồ)
  6. Thông tin:

    12/4/18, 78 Trả lời, 648 Đọc
  1. wankadanhungntc

    wankadanhungntc Member

    Tham gia:
    28/3/18
    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,381,718.43
    Lô hội là cây thảo sống nhiều năm, lá màu xanh lục, không cuống, mọc sít nhau, dày, mẫm, hình 3 cạnh, mép dày, có răng cưa thô. Hoa nở vào mùa thu và hè, mọc thành chùm dài màu vàng lục, phớt hồng. Quả nang có hình bầu dục, lúc đầu có màu xanh sau chuyển sang vàng.

    xem thêm an cung ngưu hoang hoàn

    Hoạt chất chủ yếu của lô hội là Aloin bao gồm nhiều Antraglucosid dưới dạng tinh thể, vị đắng và có tác dụng nhuận tẩy, chiếm tỉ lệ 16-20%. Các nhà khoa học còn thấy lô hội chứa một ít tinh dầu màu vàng có mùi đặc biệt, nhựa cây chiếm 12 - 13% cũng có tác dụng tẩy.

    Lô hội đã được dùng làm thuốc từ rất lâu, có vị đắng, tính mát, vào 4 kinh Can, Tỳ, Vị, Đại trường; tác dụng thanh nhiệt, tả hỏa, giải độc, mát huyết, chỉ huyết (cầm máu), nhuận tràng, thông đại tiện. Lô hội thường dùng chữa một số bệnh như đau đầu, chóng mặt, phiền táo, đại tiện bí, viêm dạ dày, tiêu hóa kém, viêm tá tràng, viêm mũi, kinh bế, cam tích, kinh giản (co giật) ở trẻ em, đái tháo đường… Người tỳ vị hư nhược, phụ nữ có thai không nên dùng.

    xem thêm an cung rùa vàng

    Lô hội có 3 tác dụng chính, liều thấp có tác dụng kích thích tiêu hóa, liều cao là thuốc tẩy mạnh; ngoài ra còn là thuốc có tác dụng thông mật.

    More the latest threads same category:

  2. tranhuenguyen

    tranhuenguyen New Member

    Tham gia:
    18/1/19
    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,078.49
    chuyển nhà thành hưng hà nội Nhà tôi, gồm bảy thành viên, đi chơi Tết tuyến Sài Gòn - Nha Trang - Tuy Hoà - Quy Nhơn. Trên cung đường, các trạm BOT đang mọc lên hối hả. Có BOT mới thông xe như BOT hầm đèo Cù Mông, có BOT vừa xây xong chưa thu tiền. Chúng tôi đã trả các BOT tổng cộng gần một triệu đồng cho hành trình 1.200 km cả đi lẫn về, trong khi tiền xăng chỉ hết có 1,5 triệu đồng.

    Rắc rối bắt đầu từ hôm mồng Năm Tết, trên đường từ Quy Nhơn về lại Sài Gòn. Vụ tắc đường đầu tiên chúng tôi đối mặt là tại BOT Ninh Lộc, Khánh Hòa. Nhích mãi, ô tô mới tới được trạm, tôi nói với các nhân viên nên xả trạm vì lúc đó đã 5 giờ chiều và đám tắc đã gần hai cây số. "Không thể xả trạm vì không có chỉ đạo gì", người thu phí nói.

    Tôi gọi theo số điện thoại của trạm BOT ghi trên biển báo thì chỉ có tiếng tò tí te. Tôi nhắn bốn tin để phản ánh tình trạng kẹt xe ở đây. Ba tin nhắn gửi tới lãnh đạo Sở Giao thông vận tải tỉnh Khánh Hòa theo số điện thoại trên website của Sở, một tin gửi đường dây nóng của Tổng Cục Đường bộ. Chúng đều không được hồi âm. Mẹ tôi bảo: "Thôi, con kiến lại đòi đi kiện củ khoai".

    Nhưng mồng 6 Tết mới là ngày kẹt xe kinh hoàng. Vừa ra khỏi thành phố Nha Trang thì chúng tôi đụng ngay đám kẹt xe ở BOT Cam Thịnh. Tới Phan Thiết vào tầm hơn 3 giờ chiều, chúng tôi đã lựa chọn đi tuyến Quốc lộ 1 thay vì đi đường ven biển La Gi - Bà Rịa như mọi khi. Nhưng đó là lựa chọn sai lầm. Chúng tôi cứ đi mãi, đi mãi, trời đã tối mịt mà vẫn loanh quanh ở Phan Thiết. Nhưng mệt và đói không chán nản bằng việc chúng tôi không hề biết điều gì xảy ra ở phía trước.

    Bị chôn chân trên xe, tôi càng sốt ruột khi đọc tin các nẻo đường từ miền Tây về Sài Gòn đều "thất thủ": một biển xe máy ken đặc, hàng hàng lớp lớp mũ bảo hiểm, những gương mặt mệt mỏi sau lớp khẩu trang.

    Việc ùn tắc này đáng lẽ phải được dự đoán từ trước vì trạm BOT cầu Rạch Miễu trên con đường huyết mạch nối Sài Gòn và miền Tây đã phải xả trạm nhiều lần trước và trong Tết. Nhìn ảnh hàng trăm ngàn người, rất nhiều em nhỏ, đứng nhiều giờ trong nắng nóng hơn 30 độ và khói bụi, chúng tôi thấy mình vẫn còn may mắn. Tôi cũng thầm cảm phục vì hàng ngàn con người đã kiên nhẫn chịu trận. Không có sự hỗn loạn nào, không giẫm đạp và ẩu đả.

    Tới gần 11 giờ đêm, cao tốc Long Thành - Dầu Giây mới hiện ra. Lưu lượng xe trên cầu vẫn rất đông nên xe tôi chỉ có thể lò dò tiến. Đó thực sự là hành trình mệt mỏi vì trên xe có tới bốn thành viên trên dưới 70 tuổi. Sáng hôm sau, đọc tin tức, tôi mới biết trạm thu phí Long Thành không xả trạm vì cho rằng kẹt xe không phải do thu phí chậm trễ. Ban quản lý trạm này viện dẫn lý do có va chạm giao thông, có đám khói từ đốt lau sậy, do phương tiện chết máy, do có hai xe cự cãi với nhân viên thu phí.

    Nhưng việc kẹt xe có lúc kéo dài 8 cây số trên cao tốc Long Thành - Dầu Giây là có thật và con đường lên cao tốc từ Phan Thiết hồi cuối giờ chiều có lúc đã bị ngăn lại để giải quyết ùn tắc trên cầu. Đó là nguyên nhân khiến hành trình qua Phan Thiết của chúng tôi bị kéo dài lê thê. Chúng tôi đã mất 14 tiếng để đi từ Nha Trang tới TP HCM, gần gấp đôi số giờ thông thường.

    Trước Tết, đã có một số BOT chủ động đề nghị cho xả trạm để tạo điều kiện cho bà con đi lại dịp Tết. Nhưng Bộ Giao thông bác bỏ vì cho rằng theo Thông tư 49 của Bộ, trạm thu phí phải duy trì suốt 24 giờ.

    Nghị định 46/2016 về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ của Chính phủ đã nêu rõ "đơn vị thu phí sẽ bị phạt khi để ùn tắc từ 750 m trở lên", và nếu để ùn tắc nghiêm trọng thì có thể bị phạt tới 70 triệu đồng và đình chỉ thu phí từ 1 đến 3 tháng. Các trạm BOT cũng được coi là một loại giao thông tĩnh và các đơn vị thu phí cũng là một thành phần tham gia giao thông. Tuy nhiên, từ lúc điều khoản này hiệu lực, 1/8/2016 đến nay, chưa có BOT nào bị phạt mặc dù việc ùn tắc tại các BOT cửa ngõ như Pháp Vân - Cầu Giẽ ở Hà Nội, Long Thành - Dầu Giây ở TP HCM vào các dịp cao điểm đã trở thành hiện tượng thông thường.

    Không hề có một chỉ thị hay hướng dẫn linh hoạt nào nhằm giải tỏa các nút thắt này vào các dịp được dự báo lưu lượng xe tăng vọt. Người dân - khách hàng chính sử dụng dịch vụ của BOT bằng tiền túi của mình - không có một kênh liên lạc chính thống nào để phản ánh về vi phạm giao thông của các trạm. Họ hoặc nhẫn nhục chịu đựng, hoặc phản ứng ngay tại trạm một cách bất lực với các nhân viên thu phí. Nhưng kết quả là như nhau. Các BOT đã không đếm xỉa tới Nghị định 46/2016.

    Nhìn sang Hàn Quốc, quyết định bỏ phí cầu đường vào các dịp đặc biệt do chính phủ quy định. Theo Bộ Giao thông Địa chính Hàn, trong thời gian nghỉ Tết truyền thống này, chính phủ đã miễn phí các phương tiện lưu thông trên các tuyến đường cao tốc.

    Người dân cũng có quyền đặt câu hỏi về vai trò của lãnh đạo các tỉnh thành trong việc xảy ra ùn tắc giao thông trên địa bàn mình. Nếu không có cơ chế giám sát hiệu quả và chế tài mạnh hơn với tình trạng ùn ứ phương tiện do các trạm thu phí BOT gây ra, các dự án BOT sẽ tiếp tục trở thành con tin thử thách lòng kiên nhẫn của dân chúng.

    Nếu BOT là một phương án được nhà nước lựa chọn để phát triển cơ sở hạ tầng, nhà nước cũng phải chịu trách nhiệm chính khi các dự án BOT tiếp tục gây ra bất ổn, dù ở quy mô nào.
  3. tranhuenguyen

    tranhuenguyen New Member

    Tham gia:
    18/1/19
    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,078.49
    chuyển nhà thành hưng hà nội Nhà tôi, gồm bảy thành viên, đi chơi Tết tuyến Sài Gòn - Nha Trang - Tuy Hoà - Quy Nhơn. Trên cung đường, các trạm BOT đang mọc lên hối hả. Có BOT mới thông xe như BOT hầm đèo Cù Mông, có BOT vừa xây xong chưa thu tiền. Chúng tôi đã trả các BOT tổng cộng gần một triệu đồng cho hành trình 1.200 km cả đi lẫn về, trong khi tiền xăng chỉ hết có 1,5 triệu đồng.

    Rắc rối bắt đầu từ hôm mồng Năm Tết, trên đường từ Quy Nhơn về lại Sài Gòn. Vụ tắc đường đầu tiên chúng tôi đối mặt là tại BOT Ninh Lộc, Khánh Hòa. Nhích mãi, ô tô mới tới được trạm, tôi nói với các nhân viên nên xả trạm vì lúc đó đã 5 giờ chiều và đám tắc đã gần hai cây số. "Không thể xả trạm vì không có chỉ đạo gì", người thu phí nói.

    Tôi gọi theo số điện thoại của trạm BOT ghi trên biển báo thì chỉ có tiếng tò tí te. Tôi nhắn bốn tin để phản ánh tình trạng kẹt xe ở đây. Ba tin nhắn gửi tới lãnh đạo Sở Giao thông vận tải tỉnh Khánh Hòa theo số điện thoại trên website của Sở, một tin gửi đường dây nóng của Tổng Cục Đường bộ. Chúng đều không được hồi âm. Mẹ tôi bảo: "Thôi, con kiến lại đòi đi kiện củ khoai".

    Nhưng mồng 6 Tết mới là ngày kẹt xe kinh hoàng. Vừa ra khỏi thành phố Nha Trang thì chúng tôi đụng ngay đám kẹt xe ở BOT Cam Thịnh. Tới Phan Thiết vào tầm hơn 3 giờ chiều, chúng tôi đã lựa chọn đi tuyến Quốc lộ 1 thay vì đi đường ven biển La Gi - Bà Rịa như mọi khi. Nhưng đó là lựa chọn sai lầm. Chúng tôi cứ đi mãi, đi mãi, trời đã tối mịt mà vẫn loanh quanh ở Phan Thiết. Nhưng mệt và đói không chán nản bằng việc chúng tôi không hề biết điều gì xảy ra ở phía trước.

    Bị chôn chân trên xe, tôi càng sốt ruột khi đọc tin các nẻo đường từ miền Tây về Sài Gòn đều "thất thủ": một biển xe máy ken đặc, hàng hàng lớp lớp mũ bảo hiểm, những gương mặt mệt mỏi sau lớp khẩu trang.

    Việc ùn tắc này đáng lẽ phải được dự đoán từ trước vì trạm BOT cầu Rạch Miễu trên con đường huyết mạch nối Sài Gòn và miền Tây đã phải xả trạm nhiều lần trước và trong Tết. Nhìn ảnh hàng trăm ngàn người, rất nhiều em nhỏ, đứng nhiều giờ trong nắng nóng hơn 30 độ và khói bụi, chúng tôi thấy mình vẫn còn may mắn. Tôi cũng thầm cảm phục vì hàng ngàn con người đã kiên nhẫn chịu trận. Không có sự hỗn loạn nào, không giẫm đạp và ẩu đả.

    Tới gần 11 giờ đêm, cao tốc Long Thành - Dầu Giây mới hiện ra. Lưu lượng xe trên cầu vẫn rất đông nên xe tôi chỉ có thể lò dò tiến. Đó thực sự là hành trình mệt mỏi vì trên xe có tới bốn thành viên trên dưới 70 tuổi. Sáng hôm sau, đọc tin tức, tôi mới biết trạm thu phí Long Thành không xả trạm vì cho rằng kẹt xe không phải do thu phí chậm trễ. Ban quản lý trạm này viện dẫn lý do có va chạm giao thông, có đám khói từ đốt lau sậy, do phương tiện chết máy, do có hai xe cự cãi với nhân viên thu phí.

    Nhưng việc kẹt xe có lúc kéo dài 8 cây số trên cao tốc Long Thành - Dầu Giây là có thật và con đường lên cao tốc từ Phan Thiết hồi cuối giờ chiều có lúc đã bị ngăn lại để giải quyết ùn tắc trên cầu. Đó là nguyên nhân khiến hành trình qua Phan Thiết của chúng tôi bị kéo dài lê thê. Chúng tôi đã mất 14 tiếng để đi từ Nha Trang tới TP HCM, gần gấp đôi số giờ thông thường.

    Trước Tết, đã có một số BOT chủ động đề nghị cho xả trạm để tạo điều kiện cho bà con đi lại dịp Tết. Nhưng Bộ Giao thông bác bỏ vì cho rằng theo Thông tư 49 của Bộ, trạm thu phí phải duy trì suốt 24 giờ.

    Nghị định 46/2016 về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ của Chính phủ đã nêu rõ "đơn vị thu phí sẽ bị phạt khi để ùn tắc từ 750 m trở lên", và nếu để ùn tắc nghiêm trọng thì có thể bị phạt tới 70 triệu đồng và đình chỉ thu phí từ 1 đến 3 tháng. Các trạm BOT cũng được coi là một loại giao thông tĩnh và các đơn vị thu phí cũng là một thành phần tham gia giao thông. Tuy nhiên, từ lúc điều khoản này hiệu lực, 1/8/2016 đến nay, chưa có BOT nào bị phạt mặc dù việc ùn tắc tại các BOT cửa ngõ như Pháp Vân - Cầu Giẽ ở Hà Nội, Long Thành - Dầu Giây ở TP HCM vào các dịp cao điểm đã trở thành hiện tượng thông thường.

    Không hề có một chỉ thị hay hướng dẫn linh hoạt nào nhằm giải tỏa các nút thắt này vào các dịp được dự báo lưu lượng xe tăng vọt. Người dân - khách hàng chính sử dụng dịch vụ của BOT bằng tiền túi của mình - không có một kênh liên lạc chính thống nào để phản ánh về vi phạm giao thông của các trạm. Họ hoặc nhẫn nhục chịu đựng, hoặc phản ứng ngay tại trạm một cách bất lực với các nhân viên thu phí. Nhưng kết quả là như nhau. Các BOT đã không đếm xỉa tới Nghị định 46/2016.

    Nhìn sang Hàn Quốc, quyết định bỏ phí cầu đường vào các dịp đặc biệt do chính phủ quy định. Theo Bộ Giao thông Địa chính Hàn, trong thời gian nghỉ Tết truyền thống này, chính phủ đã miễn phí các phương tiện lưu thông trên các tuyến đường cao tốc.

    Người dân cũng có quyền đặt câu hỏi về vai trò của lãnh đạo các tỉnh thành trong việc xảy ra ùn tắc giao thông trên địa bàn mình. Nếu không có cơ chế giám sát hiệu quả và chế tài mạnh hơn với tình trạng ùn ứ phương tiện do các trạm thu phí BOT gây ra, các dự án BOT sẽ tiếp tục trở thành con tin thử thách lòng kiên nhẫn của dân chúng.

    Nếu BOT là một phương án được nhà nước lựa chọn để phát triển cơ sở hạ tầng, nhà nước cũng phải chịu trách nhiệm chính khi các dự án BOT tiếp tục gây ra bất ổn, dù ở quy mô nào.
  4. tranhuenguyen

    tranhuenguyen New Member

    Tham gia:
    18/1/19
    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,078.49
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 35 tuổi, lập gia đình được một năm. Chồng tôi là người hiền lành, tốt bụng, có thể nói anh là người đàn ông tốt nhưng không phải người chồng tốt, lý do là anh chỉ yêu người con gái của mối tình đầu. Do gia đình cô ấy đi xuất cảnh, rồi hiểu lầm gì đó của hai người, cộng với mặc cảm mà họ chia tay. Tôi chủ động đến với anh trong lúc anh rất đau buồn. Rồi mối quan hệ của chúng tôi cứ như vừa là anh em vừa là cặp đôi, có điều không khi nào thật thắm thiết như hai người yêu nhau. Sau thời gian khá dài, hơn 10 năm, ngày này năm trước chúng tôi đã quyết định cưới nhau.

    Tôi biết anh chưa bao giờ quên người yêu cũ dù cô ta đã có gia đình, con cái đủ đầy. Cách đây vài tháng, tôi bắt gặp anh nhắn tin với người cũ rất tha thiết; giữa anh và tôi luôn có một khoảng cách lớn, chúng tôi chưa bao giờ ăn ở như vợ chồng. Tôi thấy khó chịu vô cùng khi anh tỏ ý ham muốn tôi, theo tôi nó chỉ là ham muốn của người đàn ông mà trong đầu anh ta có khi đang nghĩ về người con gái kia. Bao nhiêu lần như vậy không được, anh đã bỏ cuộc, còn tôi mừng thầm vì điều đó, không hiểu sao từ xưa nay tôi luôn sợ chuyện vợ chồng.

    Gần đây, tôi thấy anh khác lạ, hờ hững với tôi, có khi cố tránh mặt dù chúng tôi sống chung nhà. Tôi đang lo lắng, có khi nào anh đã có người mới, hoặc anh đã nối lại tình xưa? Vài lần tôi đòi ly hôn để dò xét anh đang có ý định gì nhưng có vẻ anh cũng không định chia tay tôi. Tôi không biết tình cảm giữa chúng tôi là gì, tôi từng suy nghĩ sẽ sống như vậy đến hết đời, ở bên anh như một người em gái. Có điều giờ tôi thấy điều này không còn chắc chắn nữa khi mà anh muốn xa lánh tôi. Tôi phải làm gì lúc này? Xin mọi người cho tôi một lời khuyên.
  5. tranhuenguyen

    tranhuenguyen New Member

    Tham gia:
    18/1/19
    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,078.49
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 35 tuổi, lập gia đình được một năm. Chồng tôi là người hiền lành, tốt bụng, có thể nói anh là người đàn ông tốt nhưng không phải người chồng tốt, lý do là anh chỉ yêu người con gái của mối tình đầu. Do gia đình cô ấy đi xuất cảnh, rồi hiểu lầm gì đó của hai người, cộng với mặc cảm mà họ chia tay. Tôi chủ động đến với anh trong lúc anh rất đau buồn. Rồi mối quan hệ của chúng tôi cứ như vừa là anh em vừa là cặp đôi, có điều không khi nào thật thắm thiết như hai người yêu nhau. Sau thời gian khá dài, hơn 10 năm, ngày này năm trước chúng tôi đã quyết định cưới nhau.

    Tôi biết anh chưa bao giờ quên người yêu cũ dù cô ta đã có gia đình, con cái đủ đầy. Cách đây vài tháng, tôi bắt gặp anh nhắn tin với người cũ rất tha thiết; giữa anh và tôi luôn có một khoảng cách lớn, chúng tôi chưa bao giờ ăn ở như vợ chồng. Tôi thấy khó chịu vô cùng khi anh tỏ ý ham muốn tôi, theo tôi nó chỉ là ham muốn của người đàn ông mà trong đầu anh ta có khi đang nghĩ về người con gái kia. Bao nhiêu lần như vậy không được, anh đã bỏ cuộc, còn tôi mừng thầm vì điều đó, không hiểu sao từ xưa nay tôi luôn sợ chuyện vợ chồng.

    Gần đây, tôi thấy anh khác lạ, hờ hững với tôi, có khi cố tránh mặt dù chúng tôi sống chung nhà. Tôi đang lo lắng, có khi nào anh đã có người mới, hoặc anh đã nối lại tình xưa? Vài lần tôi đòi ly hôn để dò xét anh đang có ý định gì nhưng có vẻ anh cũng không định chia tay tôi. Tôi không biết tình cảm giữa chúng tôi là gì, tôi từng suy nghĩ sẽ sống như vậy đến hết đời, ở bên anh như một người em gái. Có điều giờ tôi thấy điều này không còn chắc chắn nữa khi mà anh muốn xa lánh tôi. Tôi phải làm gì lúc này? Xin mọi người cho tôi một lời khuyên.
  6. nguyenthihanoi5

    nguyenthihanoi5 New Member

    Tham gia:
    20/1/19
    Bài viết:
    22
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $819.98
    chuyển nhà thành hưng hà nội Từ hồi tìm hiểu Long, chồng tôi bây giờ, tôi đã biết má chồng chồng đồng bóng, mê tín thái quá. Tuy nhiên với suy nghĩ mỗi người có một quan điểm sống và trường tâm linh khác nhau nên tôi cố gắng thông cảm. Nhưng về làm dâu nhà anh và sống cùng người má chồng như vậy, tôi thấy mệt mỏi và bí bách vô cùng.

    Má chồng đi hầu đồng quanh năm. Bao nhiêu vốn liếng tích cóp trong gia đình đều "trôi tuồn tuột" trong những lần má đi lễ lạt như thế. Phận dâu con nên tôi không dám lên tiếng. Hơn nữa tuy sống chung dưới một mái nhà nhưng vợ chồng tôi độc lập kinh tế với má. Tiền của má có từ thời ông bà, má cũng không hề phải lệ thuộc kinh tế vào con cái nên vợ chồng tôi đành bấm bụng để má vui theo cách của bà.
    [​IMG]
    Mẹ chồng tôi suốt ngày lễ lạt, hầu đồng. Ảnh minh họa
    Tầng ba của ngôi nhà chúng tôi sống chung cùng má, từ trước khi tôi về ở cùng, má đã thiết lập thế giới riêng và dùng làm điện để cúng. Quanh năm, nhất là ngày rằm ngày lễ, tiếng tụng kinh niệm Phật gõ mõ và mùi nhang khói khắp nơi. Từ khi con trai bắt đầu đến tuổi biết đi biết chạy và thích khám phá thế giới xung quanh, tôi càng phải để tâm canh chừng để bé không xâm phạm vào cõi tâm linh của bà nội.
    Nghĩ giờ má cũng đã có tuổi, việc chìm đắm trong cõi nhang khói hầu đồng cũng là cách để má tránh xa những bụi trần ngoài kia nên chồng tôi không thể lên tiếng. Tuy nhiên, mỗi năm từ dịp rằm tháng Giêng đến hết tháng Một, má thuê thầy cúng về ăn ở tại tư gia và lễ lạt khiến tôi rất mệt mỏi.

    Ba năm cũng vẫn là ông thầy cúng ấy đến ăn ở tại tư gia nên tôi đã quen mặt. Tiếng là thầy cúng nhưng nhiều khi tôi tưởng đó là cô đồng, vì giọng nói mai mái và cung cách ăn vận "một cây" màu đỏ chói lòa từ đầu đến chân. Mỗi lần thầy có mặt tại tư gia, nhất cử nhất động của các thành viên trong gia đình đều phải dè dặt và cẩn trọng vô cùng.

    Khổ nhất lá con trai ba tuổi hiểu động của chúng tôi. Thậm chí có năm quá căng, tôi phải bàn với chồng đem con về nhà ngoại "lánh nạn" để gửi bà trông hộ. Đến khi thầy cúng rút đi, chúng tôi mới dám đem cháu trở về.

    Rằm tháng Giêng năm ngoái, theo "lệnh" của thầy, gia chủ chúng tôi phải lo lễ cúng mặn. Tục lệ "bốn bát sáu đĩa" tôi và mẹ chồng phải lo lắng chu toàn đầy đủ lệ bộ. Bát ninh măng, bát bóng, bát miến, bát mọc không thể thiếu trong bữa cỗ cúng rằm tháng Giêng. 6 đĩa bao gồm thịt gà, giò chả, xôi, bánh chưng, nem thính và một đĩa xào nữa, phận tôi làm dâu phải lo lắng chu toàn.

    Nếu sơ suất trong một khâu nào đấy, thầy lệnh phải bổ sung khiến tôi chạy đôn chạy đáo chợ búa vài lần rất khổ sở. Có lần tôi bàn với má làm giản lược đi, miễn cái tâm là chính. Thầy và má nghe thế liền mắng tôi không thành tâm, nếu không thay đổi thì sẽ không có phước báo thời con cháu khiến tôi vừa tức vừa sợ.

    Năm nay từ 14 Âm lịch tháng Giêng thầy đã có mặt. Thầy lệnh năm nay cúng cỗ chay chứ không làm mặn nữa khiến tôi mừng húm. Bản thân cứ tưởng lễ cúng chay chắc sẽ đơn giản hơn so với cúng mặn năm ngoái rất nhiều. Ai dè thầy phán năm nay gia chủ chuẩn bị lễ cúng chay với 25 món, với đầy đủ màu sắc trong mâm cỗ tượng trưng cho ngũ hành. Hoa quả cúng tôi cũng phải chuẩn bị chu toàn cách đó vài ngày.

    Ra giêng hoa đắt, tôi tìm mua mãi mới được bó hồng ưng ý nhưng thầy chê ít lộc, bắt tôi đi tìm mua cành hồng mới có nhiều nụ và lộc tỏa ra khắp nơi. Tuy ấm ức vô cùng nhưng sợ mẹ chồng giận nên tôi ráng hoàn thành tâm nguyện.

    Nhà tôi lại rộn rã tiếng chuông, tiếng cầu kinh, gõ mõ, mùi hương khói ngạt thở. Nếu khách lạ có khi ngỡ đi lạc vào ngôi đền, chùa nào.

    Mới qua được hai ngày mà thôi mệt mỏi quá. Tôi không biết làm thế nào để góp ý với cho mẹ chồng chuyển. Mà tôi xin ra ở riêng cũng không được.

    Tôi chỉ sợ đến lúc nào đó sự kiên nhẫn của tôi vượt quá giới hạn. Tôi phải làm sao cho trọn vẹn đôi đường, xin bạn đọc hãy cho tôi lời khuyên thấu đáo.
  7. nguyenthihanoi5

    nguyenthihanoi5 New Member

    Tham gia:
    20/1/19
    Bài viết:
    22
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $819.98
    chuyển nhà thành hưng hà nội Từ hồi tìm hiểu Long, chồng tôi bây giờ, tôi đã biết má chồng chồng đồng bóng, mê tín thái quá. Tuy nhiên với suy nghĩ mỗi người có một quan điểm sống và trường tâm linh khác nhau nên tôi cố gắng thông cảm. Nhưng về làm dâu nhà anh và sống cùng người má chồng như vậy, tôi thấy mệt mỏi và bí bách vô cùng.

    Má chồng đi hầu đồng quanh năm. Bao nhiêu vốn liếng tích cóp trong gia đình đều "trôi tuồn tuột" trong những lần má đi lễ lạt như thế. Phận dâu con nên tôi không dám lên tiếng. Hơn nữa tuy sống chung dưới một mái nhà nhưng vợ chồng tôi độc lập kinh tế với má. Tiền của má có từ thời ông bà, má cũng không hề phải lệ thuộc kinh tế vào con cái nên vợ chồng tôi đành bấm bụng để má vui theo cách của bà.
    [​IMG]
    Mẹ chồng tôi suốt ngày lễ lạt, hầu đồng. Ảnh minh họa
    Tầng ba của ngôi nhà chúng tôi sống chung cùng má, từ trước khi tôi về ở cùng, má đã thiết lập thế giới riêng và dùng làm điện để cúng. Quanh năm, nhất là ngày rằm ngày lễ, tiếng tụng kinh niệm Phật gõ mõ và mùi nhang khói khắp nơi. Từ khi con trai bắt đầu đến tuổi biết đi biết chạy và thích khám phá thế giới xung quanh, tôi càng phải để tâm canh chừng để bé không xâm phạm vào cõi tâm linh của bà nội.
    Nghĩ giờ má cũng đã có tuổi, việc chìm đắm trong cõi nhang khói hầu đồng cũng là cách để má tránh xa những bụi trần ngoài kia nên chồng tôi không thể lên tiếng. Tuy nhiên, mỗi năm từ dịp rằm tháng Giêng đến hết tháng Một, má thuê thầy cúng về ăn ở tại tư gia và lễ lạt khiến tôi rất mệt mỏi.

    Ba năm cũng vẫn là ông thầy cúng ấy đến ăn ở tại tư gia nên tôi đã quen mặt. Tiếng là thầy cúng nhưng nhiều khi tôi tưởng đó là cô đồng, vì giọng nói mai mái và cung cách ăn vận "một cây" màu đỏ chói lòa từ đầu đến chân. Mỗi lần thầy có mặt tại tư gia, nhất cử nhất động của các thành viên trong gia đình đều phải dè dặt và cẩn trọng vô cùng.

    Khổ nhất lá con trai ba tuổi hiểu động của chúng tôi. Thậm chí có năm quá căng, tôi phải bàn với chồng đem con về nhà ngoại "lánh nạn" để gửi bà trông hộ. Đến khi thầy cúng rút đi, chúng tôi mới dám đem cháu trở về.

    Rằm tháng Giêng năm ngoái, theo "lệnh" của thầy, gia chủ chúng tôi phải lo lễ cúng mặn. Tục lệ "bốn bát sáu đĩa" tôi và mẹ chồng phải lo lắng chu toàn đầy đủ lệ bộ. Bát ninh măng, bát bóng, bát miến, bát mọc không thể thiếu trong bữa cỗ cúng rằm tháng Giêng. 6 đĩa bao gồm thịt gà, giò chả, xôi, bánh chưng, nem thính và một đĩa xào nữa, phận tôi làm dâu phải lo lắng chu toàn.

    Nếu sơ suất trong một khâu nào đấy, thầy lệnh phải bổ sung khiến tôi chạy đôn chạy đáo chợ búa vài lần rất khổ sở. Có lần tôi bàn với má làm giản lược đi, miễn cái tâm là chính. Thầy và má nghe thế liền mắng tôi không thành tâm, nếu không thay đổi thì sẽ không có phước báo thời con cháu khiến tôi vừa tức vừa sợ.

    Năm nay từ 14 Âm lịch tháng Giêng thầy đã có mặt. Thầy lệnh năm nay cúng cỗ chay chứ không làm mặn nữa khiến tôi mừng húm. Bản thân cứ tưởng lễ cúng chay chắc sẽ đơn giản hơn so với cúng mặn năm ngoái rất nhiều. Ai dè thầy phán năm nay gia chủ chuẩn bị lễ cúng chay với 25 món, với đầy đủ màu sắc trong mâm cỗ tượng trưng cho ngũ hành. Hoa quả cúng tôi cũng phải chuẩn bị chu toàn cách đó vài ngày.

    Ra giêng hoa đắt, tôi tìm mua mãi mới được bó hồng ưng ý nhưng thầy chê ít lộc, bắt tôi đi tìm mua cành hồng mới có nhiều nụ và lộc tỏa ra khắp nơi. Tuy ấm ức vô cùng nhưng sợ mẹ chồng giận nên tôi ráng hoàn thành tâm nguyện.

    Nhà tôi lại rộn rã tiếng chuông, tiếng cầu kinh, gõ mõ, mùi hương khói ngạt thở. Nếu khách lạ có khi ngỡ đi lạc vào ngôi đền, chùa nào.

    Mới qua được hai ngày mà thôi mệt mỏi quá. Tôi không biết làm thế nào để góp ý với cho mẹ chồng chuyển. Mà tôi xin ra ở riêng cũng không được.

    Tôi chỉ sợ đến lúc nào đó sự kiên nhẫn của tôi vượt quá giới hạn. Tôi phải làm sao cho trọn vẹn đôi đường, xin bạn đọc hãy cho tôi lời khuyên thấu đáo.
  8. tranhuenguyen

    tranhuenguyen New Member

    Tham gia:
    18/1/19
    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,078.49
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 34 tuổi, vợ 29 tuổi, đã có 2 con, hai vợ chồng đều làm kế toán cho công ty tư nhân chuyên về lĩnh vực xây dựng. Cuộc sống vợ chồng cứ bình ổn hơn 10 năm nay. Chúng tôi đều có vẻ ngoài ưa nhìn, năng động. Vợ là người biết vun vén cho gia đình, thương chồng con hết mực, những tưởng cuộc sống sẽ êm đềm trôi qua, nhưng chính tôi lại đạp đổ hạnh phúc ấy. Do tính chất công việc tôi hay đi tiếp khách, có biết một cô bé làm trong quán karaoke. Thương hại hoàn cảnh gia đình cô ấy nên mỗi lần tiếp khách tôi hay kêu cô ấy lại và cho tiền nhiều hơn những cô khác. Trong vòng một tháng tôi nhắn tin qua lại với cô ấy, xưng hô vợ chồng trong tin nhắn (tại cô ấy có chơi game online giống tôi, trong game hay xưng hô vậy cho vui), thật ra chúng tôi chẳng có qua lại gì, chỉ khi tiếp khách thì gọi ra phục vụ rồi thôi.

    Vô tình vợ tôi biết chuyện, cô ấy khóc rất nhiều, cho rằng tôi phản bội, muốn rời bỏ gia đình. Tôi xin lỗi, năn nỉ và thay đổi bản thân trong suốt 4 tháng trời, chăm lo gia đình vợ con nhiều hơn, không đi tiếp khách nữa nhưng trong lòng vợ còn ấm ức và buồn rất nhiều, tưởng cô ấy sẽ dịu lại và quên hết nỗi buồn nhưng không. Cô ấy đi công tác huyện nhiều hơn, tiếp đối tác nhiều hơn, có khi đến đêm mới về tới nhà, con cái đã có tôi chăm lo. Nhiều lần tôi phản đối thì cô ấy đòi ly dị, tôi cũng cố cắn răng cho qua. Mỗi lần vợ đi tiếp khách về khuya là tôi buồn, mặt nặng mày nhẹ, thấy vậy cô ấy cũng ít đi lại.

    Trong một lần vô tình tôi đọc được tin nhắn điện thoại của vợ và sếp, họ đã ôm hôn nhau. Tôi buồn nhưng không muốn làm lớn chuyện vì thấy mình có một phần trách nhiệm trong đó, cô ấy đến nông nỗi này cũng do tôi có lỗi trước. Vợ khóc lóc rất nhiều, nói chỉ là ngưỡng mộ sếp chứ họ chưa đi quá giới hạn, tôi nói sẽ bỏ qua nếu cô ấy xin nghỉ làm. Cô ấy xin nghỉ nhưng chỉ một ngày sau đã nói ở nhà buồn, rất yêu thích công việc hiện tại, sai lầm lớn nhất cô ấy là quen sếp. Nếu không được làm việc, cô ấy sẽ ly hôn và đi thật xa, từ bỏ nơi này. Vì quá yêu và còn 2 con nhỏ, tôi chấp nhận tha thứ lỗi lầm, cho cô ấy đi làm lại, đặt cược tất cả tình và nghĩa lên cô ấy. Nếu vợ còn tái phạm, có lẽ tôi sẽ ra đi mãi mãi. Tôi không biết mình làm như vậy có thật yếu đuối không, phải làm sao cho vẹn cả tình và nghĩa?
  9. tranhuenguyen

    tranhuenguyen New Member

    Tham gia:
    18/1/19
    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,078.49
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 34 tuổi, vợ 29 tuổi, đã có 2 con, hai vợ chồng đều làm kế toán cho công ty tư nhân chuyên về lĩnh vực xây dựng. Cuộc sống vợ chồng cứ bình ổn hơn 10 năm nay. Chúng tôi đều có vẻ ngoài ưa nhìn, năng động. Vợ là người biết vun vén cho gia đình, thương chồng con hết mực, những tưởng cuộc sống sẽ êm đềm trôi qua, nhưng chính tôi lại đạp đổ hạnh phúc ấy. Do tính chất công việc tôi hay đi tiếp khách, có biết một cô bé làm trong quán karaoke. Thương hại hoàn cảnh gia đình cô ấy nên mỗi lần tiếp khách tôi hay kêu cô ấy lại và cho tiền nhiều hơn những cô khác. Trong vòng một tháng tôi nhắn tin qua lại với cô ấy, xưng hô vợ chồng trong tin nhắn (tại cô ấy có chơi game online giống tôi, trong game hay xưng hô vậy cho vui), thật ra chúng tôi chẳng có qua lại gì, chỉ khi tiếp khách thì gọi ra phục vụ rồi thôi.

    Vô tình vợ tôi biết chuyện, cô ấy khóc rất nhiều, cho rằng tôi phản bội, muốn rời bỏ gia đình. Tôi xin lỗi, năn nỉ và thay đổi bản thân trong suốt 4 tháng trời, chăm lo gia đình vợ con nhiều hơn, không đi tiếp khách nữa nhưng trong lòng vợ còn ấm ức và buồn rất nhiều, tưởng cô ấy sẽ dịu lại và quên hết nỗi buồn nhưng không. Cô ấy đi công tác huyện nhiều hơn, tiếp đối tác nhiều hơn, có khi đến đêm mới về tới nhà, con cái đã có tôi chăm lo. Nhiều lần tôi phản đối thì cô ấy đòi ly dị, tôi cũng cố cắn răng cho qua. Mỗi lần vợ đi tiếp khách về khuya là tôi buồn, mặt nặng mày nhẹ, thấy vậy cô ấy cũng ít đi lại.

    Trong một lần vô tình tôi đọc được tin nhắn điện thoại của vợ và sếp, họ đã ôm hôn nhau. Tôi buồn nhưng không muốn làm lớn chuyện vì thấy mình có một phần trách nhiệm trong đó, cô ấy đến nông nỗi này cũng do tôi có lỗi trước. Vợ khóc lóc rất nhiều, nói chỉ là ngưỡng mộ sếp chứ họ chưa đi quá giới hạn, tôi nói sẽ bỏ qua nếu cô ấy xin nghỉ làm. Cô ấy xin nghỉ nhưng chỉ một ngày sau đã nói ở nhà buồn, rất yêu thích công việc hiện tại, sai lầm lớn nhất cô ấy là quen sếp. Nếu không được làm việc, cô ấy sẽ ly hôn và đi thật xa, từ bỏ nơi này. Vì quá yêu và còn 2 con nhỏ, tôi chấp nhận tha thứ lỗi lầm, cho cô ấy đi làm lại, đặt cược tất cả tình và nghĩa lên cô ấy. Nếu vợ còn tái phạm, có lẽ tôi sẽ ra đi mãi mãi. Tôi không biết mình làm như vậy có thật yếu đuối không, phải làm sao cho vẹn cả tình và nghĩa?
  10. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,362.76
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chồng tôi 34 tuổi, tôi 28, có một con gái. Chúng tôi yêu nhau 2 năm và cưới được 3 năm. Thời gian đầu, vợ chồng tôi quan hệ thường xuyên. Giữa năm 2015, anh phải nằm viện vì viêm gan B, điều trị một thời gian thì kiểm soát được. Có lần tôi vào thăm, có một bác trêu: suy nghĩ kỹ đi. Tôi cũng không chú ý tần suất quan hệ giảm dần như thế nào, chỉ nhờ lúc sinh em bé vào năm 2017, khoảng một tháng trước sinh và 4 tháng sau sinh, hai vợ chồng không quan hệ. Tôi sinh xong thì về ngoại 3 tháng. Ngày về nội, tôi háo hức lắm nhưng anh không có động tĩnh gì. Phải đến 3-4 ngày sau, tôi gợi ý thì vợ chồng mới quan hệ. Từ đó tuần một lần và là tôi chủ động, có khi 2 tuần mới gần gũi.

    Trước đây tôi không để ý vì hầu như vẫn hài lòng về chất lượng mỗi lần quan hệ. Liệu có phải do viêm gan B làm anh giảm nhu cầu hoặc sức khỏe kém đi, hay là anh có người khác? Khi chưa cưới, tôi từng bắt gặp anh nhắn tin hẹn gặp người yêu cũ, anh giải thích là làm việc giúp chị ấy. Cũng có lần anh nhắn tin tán tỉnh một cô gái chơi game cùng và giải thích là trêu nhau cho vui chứ cô ấy ở Sài Gòn, gặp còn chẳng được. Anh cũng không cho tôi mật khẩu điện thoại hay mạng xã hội, cũng ít khi tôi đòi kiểm tra, mỗi lần kiểm tra là anh tỏ thái độ không thích nhưng cuối cùng vẫn phải mở cho vợ xem. Xin mọi người cho tôi ý kiến.
  11. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,362.76
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chồng tôi 34 tuổi, tôi 28, có một con gái. Chúng tôi yêu nhau 2 năm và cưới được 3 năm. Thời gian đầu, vợ chồng tôi quan hệ thường xuyên. Giữa năm 2015, anh phải nằm viện vì viêm gan B, điều trị một thời gian thì kiểm soát được. Có lần tôi vào thăm, có một bác trêu: suy nghĩ kỹ đi. Tôi cũng không chú ý tần suất quan hệ giảm dần như thế nào, chỉ nhờ lúc sinh em bé vào năm 2017, khoảng một tháng trước sinh và 4 tháng sau sinh, hai vợ chồng không quan hệ. Tôi sinh xong thì về ngoại 3 tháng. Ngày về nội, tôi háo hức lắm nhưng anh không có động tĩnh gì. Phải đến 3-4 ngày sau, tôi gợi ý thì vợ chồng mới quan hệ. Từ đó tuần một lần và là tôi chủ động, có khi 2 tuần mới gần gũi.

    Trước đây tôi không để ý vì hầu như vẫn hài lòng về chất lượng mỗi lần quan hệ. Liệu có phải do viêm gan B làm anh giảm nhu cầu hoặc sức khỏe kém đi, hay là anh có người khác? Khi chưa cưới, tôi từng bắt gặp anh nhắn tin hẹn gặp người yêu cũ, anh giải thích là làm việc giúp chị ấy. Cũng có lần anh nhắn tin tán tỉnh một cô gái chơi game cùng và giải thích là trêu nhau cho vui chứ cô ấy ở Sài Gòn, gặp còn chẳng được. Anh cũng không cho tôi mật khẩu điện thoại hay mạng xã hội, cũng ít khi tôi đòi kiểm tra, mỗi lần kiểm tra là anh tỏ thái độ không thích nhưng cuối cùng vẫn phải mở cho vợ xem. Xin mọi người cho tôi ý kiến.
  12. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,362.76
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và chồng lớn lên cùng nhau ở vùng quê nghèo. Tôi 34 tuổi, còn anh 35. Chúng tôi yêu nhau cuối cấp 3. Tốt nghiệp cấp 3, tôi học trung cấp, còn anh học đại học. Ra trường đi làm được một năm thì tôi dính bầu, lúc này anh đang học năm thứ 3. Khi tôi thông báo, anh rất vui và chỉ nói đúng một câu: mọi chuyện để anh lo. Anh báo với gia đình. Cả hai bên gia đình đều phản đối quyết liệt, nhưng anh đã vượt qua mọi chỉ trích, đàm tiếu. Mọi người nhìn anh với ánh mắt mỉa mai, coi thường. Chúng tôi tổ chức đám cưới sau một tháng.

    Sau khi thành vợ chồng, cuộc sống của chúng tôi gặp muôn vàn khó khăn, đồng lương ít ỏi của nhân viên văn phòng không đủ chi tiêu cho cuộc sống gia đình 3 người. Sau giờ làm hành chính, tôi làm thêm đến tối khuya mới về, anh lo học năm thứ 4 và chăm con. Cuộc sống nghèo khó nhưng cả hai rất yêu thương nhau, hôm nào anh cũng đợi tôi về mới ăn cơm, chăm sóc để tôi dễ ngủ, chăm con khi con khóc. Tôi thật sự rất mệt mỏi nhưng chưa bao giờ than thở với chồng. Anh cũng cố gắng và ra trường. Mới ra trường, anh chưa có việc làm nhưng không cho tôi đi làm thêm nữa. Anh chạy vạy xin việc khắp nơi, làm bất cứ việc gì người khác thuê, không quản nặng nhọc, vất vả. Rồi anh trúng tuyển vào dạy học tại trường. Chúng tôi có em bé thứ 2. Cuộc sống đỡ khó khăn nhưng vẫn còn túng thiếu nhiều.

    Anh chịu khó học hỏi, nghiên cứu cách kiếm tiền online. Cuối cùng anh cũng tìm ra công việc làm thêm phù hợp với chuyên ngành của mình. Sau giờ dạy, anh dành toàn bộ thời gian bên chiếc máy tính, lúc nào cũng đến một hai giờ sáng mới ngủ. Anh làm thêm khá thành công, thu nhập cao so với lương chính. Toàn bộ tiền anh kiếm được đều giao cho tôi quản lý và chi tiêu gia đình, anh hầu như không quan tâm tôi tiêu vào việc gì.

    Rồi tôi có em bé thứ 3. Các con đều được học trường tốt và thường chơi với bố vì công việc của anh làm tại nhà, vừa làm, vừa chăm được các con. Bây giờ cuộc sống của tôi được mọi người trong xóm ao ước, nhưng tôi lại thấy lạc lõng trong ngôi nhà của mình. Từ khi có cháu thứ 3, anh ít quan tâm đến tôi hơn, không còn những tin nhắn yêu thương, không tặng hoa, nến, bánh vào ngày sinh nhật của tôi. Anh chỉ bảo em thích gì cứ mua làm quà. Thậm chí ngày cưới anh cũng quên luôn. Bình thường vợ chồng gần gũi tuần 2-3 lần, nhưng gần đây tuần một lần, đôi khi 2 tuần mới một lần. Dù 3 con nhưng tôi rất chịu khó tập gym, yoga, chăm sóc bản thân, có gu ăn mặc tốt nên nhìn chỉ giống như thiếu nữ 20-25 tuổi (đồng nghiệp nhận xét).

    Khi đi làm, tôi có rất nhiều vệ tinh xung quanh. Ở cơ quan, có một anh theo đuổi rất lâu nhưng tôi luôn khéo léo từ chối. Gần đây, anh ấy có chuyện buồn gia đình, anh muốn đổi xe máy nhưng vợ không đồng ý, cô ấy là người rất khó chịu. Anh tâm sự với tôi, tôi rất trân trọng tấm lòng của anh. Tôi đã giúp anh 50 triệu để mua xe mới. Điều này làm anh rất cảm động. Anh thường xuyên đón tôi sau những buổi tập gym, yoga, hay nhắn tin và lắng nghe những tâm sự của tôi. Tôi thấy thật ấm áp khi ở cạnh anh. Ngày sinh nhật của tôi, anh chuẩn bị rất chu đáo. Anh hẹn tôi tại một quán sang trọng, tạo bất ngờ với bó hồng xinh xắn 34 bông hoa, xung quanh thắp nến lãng mạn. Tôi và anh đã trao nhau nụ hôn đầu tiên, chưa đi quá giới hạn. Tôi có tình cảm với nam đồng nghiệp nhưng vẫn còn yêu gia đình nhiều. Tôi sợ nếu chồng không thay đổi, sẽ ngã vào lòng anh đồng nghiệp. Khi đó chồng sẽ mất tôi mãi mãi. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên chân thành.
  13. baominhnammuoi

    baominhnammuoi New Member

    Tham gia:
    10/7/18
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,414.95
    Thông tin chia sẻ hữu ích cho tất cả mọi người, tôi sẽ liên hệ với bạn khi cần nó

    Chúc bạn một ngày tốt lành!
  14. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    56
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,735.00
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Bản vẽ tay tỉ mẩn, tinh tế đến từng chi tiết của Võ Thị Minh Châu về mảnh đất Sài Gòn phát triển sôi động, đan xen giữa truyền thống và hiện đại, vừa đoạt giải Nhất cuộc thi thiết kế biểu tượng quê hương "Việt Nam nơi tôi sống". Dịp này, nữ sinh đến từ Trà Vinh chia sẻ câu chuyện từ quê nghèo lên thành phố theo đuổi đam mê thiết kế đầy cảm hứng của em.
    [​IMG]

    “Sài Gòn lê la” tác phẩm của nữ sinh Võ Thị Minh Châu đoạt giải Nhất cuộc thi thiết kế biểu tượng quê hương "Việt Nam nơi tôi sống".
    Ngày 12/4, nữ sinh Võ Thị Minh Châu được trao giải Nhất cuộc thi thiết kế biểu tượng quê hương "Việt Nam nơi tôi sống" do Học viện Thiết kế và Thời trang London tại Hà Nội phối hợp cùng Báo Sinh viên Việt Nam tổ chức mùa thứ 4.

    Điểm ấn tượng nhất của thiết kế này là sự tỉ mỉ và tinh tế đến từng chi tiết. Tổng thể tác phẩm được ban giám khảo cuộc thi nhận xét là hài hoà và làm nổi bật những nét đặc trưng của thành phố mang tên Bác.

    Minh Châu chia sẻ về tác phẩm của mình: "Sài Gòn lê la” được lấy ý tưởng từ những con đường góc phố đến những công trình nổi tiếng của một thành phố hiện đại. Em muốn thể hiện "Cả một Sài Gòn gói gọn trong một chiếc xích lô"".

    Theo Minh Châu, xích lô là một trong những phương tiện quá đỗi thân thuộc của người dân Sài Thành trong những năm 50- 60 của thế kỷ trước.

    Trong thế kỷ XXI tuy tần số của những phương tiện hiện đại ngày càng nhiều nhưng chúng ta vẫn có thể bắt gặp những chiếc xích lô trên những nẻo đường thành phố. Xích lô không chỉ đơn giản là một phương tiện mà là cả hồn của Sài Gòn xưa.

    Hình ảnh sạp báo cũ, những món ăn lề đường như bánh mì, bò viên, vịt lộn vịt dữa, bánh tráng trộn và cả món phở nằm trong tốp những món ngon được thế giới bình chọn... đến những công trình kiến trúc của một thành phố hiện đại Chợ Bến Thành, Nhà thờ Đức Bà, Bitexco hay Landmark 81 tòa nhà cao nhất Việt Nam.... đều được thể hiện trong tác phẩm này.

    Chẳng những thể, "mặt trái" của thành phố là hình ảnh những đường dây điện chằng chịt tuy làm mất đi vẻ mỹ quan nhưng lại là nét đặc trưng của những con hẻm mang dáng dấp của kiến trúc xưa của Sài Gòn cũng được Minh Châu thể hiện.
    [​IMG]

    Minh Châu thuyết trình trước ban giám khảo về tác phẩm của mình
    Châu nói: "Qua tác phẩm "Sài Gòn lê la" em muốn gửi đến những người đang và sẽ hay là chưa một lần đến với Sài Gòn về nét đẹp của một thành phố hiện đại bậc nhất Việt Nam.

    Người ta nói "Sài Gòn sa hoa đầy cám dỗ" thật sự vậy con người ta tìm đến Sài Gòn với sự cám dỗ để sinh nhai, tìm đến miền đất hứa để làm ăn sinh sống, là vùng đất hứa hẹn những ước mơ còn dang dở...

    Nhưng có đi mới biết đằng sau sự sa hoa là những hoàn cảnh khó khăn họ còng lưng dậy sớm thức khuya trên chiếc xe cà tàng rong ruổi hết nẻo đường thành phố.

    Và rồi chính điều này đã tạo nên một vẻ đẹp bình thường nhưng không tầm thường mà mọi người đến với vùng đất này sẽ cảm thấy một vẻ đẹp giản dị nhưng không kém phần hiện đại. Cũng là một lời nhắn luôn phải biết trân trọng những giá trị truyền thống bởi để có ngày hôm nay nhất thiết phải có ngày hôm qua".

    Ông Mark Bellingham, Trưởng ban Giám khảo cuộc thi đánh giá cao tác phẩm của Châu và nói: “Cuộc thi sẽ tiếp tục khuyến khích các thí sinh như Châu thể hiện những ý tưởng đột phá nhằm tìm kiếm các tài năng trẻ thiết kế tương lai và chắp cánh cho đam mê của các bạn trẻ, giúp các bạn sẽ áp dụng những đam mê của mình vào các ngành nghề thiết thực có ý nghĩa để phục vụ cho cuộc sống tương lai”.

    Châu chưa từng được đào tạo chuyên nghiệp về thiết kế đồ hoạ. Khả năng của em đến từ sự học hỏi "tự thân vận động", góp nhặt kiến thức mỗi nơi một chút.

    Minh Châu có ước mơ trở thành một nhà thiết kế thời trang cho dù bản thân biết rằng mình không có điều kiện theo đuổi đam mê vì kinh tế gia đình.
    [​IMG]

    Châu nhận giải thưởng cùng với các bạn top 5 cuộc thi tìm kiếm tài năng thiết kế dành cho học sinh, sinh viên cả nước mang tên “Việt Nam – Nơi tôi sống 2019”.
    Châu tâm sự: "Không biết từ khi nào em lại có thể dành cả thanh xuân của mình để cố gắng hiện thực hóa ước mơ của mình. Từ bé em cứ thích vẽ những bộ đồ công chúa theo trí tưởng tượng của mình cho dù chỉ là những nét vẽ rất trẻ con.

    Lên cấp 2 niềm đam mê lớn hơn một chút và em xác định sau này nhất định sẽ trở thành nhà thiết kế muốn mọi người khoác lên mình những bộ cánh thật đẹp. Lên cấp 3, em đã bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn, bây giờ không đơn giản là yêu nữa mà là phải lo xa".

    Và thế là Châu tự lên danh sách so sánh học phí các trường Đại học đến Cao đẳng có đào tạo thiết kế. Nhưng với mức học phí ngoài khả năng của mình trong khi từ trước tới khi tốt nghiệp cấp 3 em vẫn đi học nhờ những suất học bổng của trường học.

    "Em vẫn nhớ cái ngày đăng ký thi THPT Quốc gia, cái cảm giác ghi nguyện vọng đối với những bạn bè khác, em không biết họ nghĩ gì chứ đối với em là một cái gì quan trọng lắm, quyết định cả tương lai của mình.

    Không nói quá, cứ cầm bút lên định viết nhưng không dám viết vì biết cho dù có ghi bao nhiêu nguyện vọng cũng chỉ là con số không", Châu bộc bạch.

    Sau đó, khi Châu quyết tâm đăng ký theo nguyện vọng của mình, cả gia đình không ai đồng ý cho em học tiếp mà khuyên em nên kiếm công việc để làm.

    Bản tính bướng bỉnh, Minh Châu bắt xe từ Trà Vinh lên ở với dì với mong muốn thi năng khiếu mà ở quê nghĩ rằng em đi làm chứ không nghĩ là em lên với mục đích thi đại học.

    Đi thi, Minh Châu thoả ước mong được ngồi vẽ. Với em đó đã là một sự mãn nguyện. Khi nhận được giải thưởng này kèm suất học bổng toàn phần học thiết kế thời trang, Minh Châu vô cùng hạnh phúc.

    "Ban đầu em không dám mơ nhưng vì đam mê em cho mình có chút tham vọng. Vì như thế em mới có hi vọng được học, được theo đuổi đam mê.

    Không có thành công nào không trải qua thất vọng, em sẽ cố gắng hết mình để theo đuổi đam mê", Châu bày tỏ.
  15. baothanhy48

    baothanhy48 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    75
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,422.66
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Liên và Tân không cùng quê, cũng không tương xứng về trình độ. Liên quê Thái Bình, tốt nghiệp Trung cấp Kế toán còn Tân quê Hải Phòng, tốt nghiệp Đại học Thương mại.

    Tuy vậy, cả hai vẫn yêu nhau và cưới nhau đã được 8 năm và có với nhau 2 mặt con.

    Hồi mới cưới, ai cũng khen Liên tốt số vì lấy được Tân - người chồng đẹp giai, lại chăm chỉ, tu chí làm ăn. Nhưng thực tế ở với nhau mới biết, Liên lấy phải anh chồng phũ miệng, có thói “chửi vợ như hát hay” khiến nhiều khi cô bị ức chế.

    Tân tự nhận mình là người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, chăm chỉ kiếm tiền, hết giờ làm là về, thỉnh thoảng cũng giúp vợ việc nhà. Trong khi đó, Liên làm kế toán nên khá bận, hay phải đi làm về muộn. Dù vậy, cô vẫn cố gắng chu toàn việc gia đình bằng cách đi chợ tuần một lần, lên thực đơn sẵn và thuê người giúp việc theo giờ để nấu nướng, dọn dẹp.

    Tuy nhiên, Tân không bằng lòng với cách sống của Liên. Anh thường xuyên chê bai cô lười làm, vụng chăm con và hay so sánh vợ với chị gái, cháu gái mình. Nhiều lần về quê, dù ở nhà nội hay ngoại, anh cũng không e dè chê vợ trước mặt mọi người. Có lần, ngay ở nhà bố mẹ vợ, Tân sẵng giọng quát "Câm mồm, đừng có láo" khi Liên nhẹ nhàng nhắc chồng đừng uống rượu nhiều vì lát phải lái xe chở vợ con về.
    Đã thế, Tân làm bất cứ việc gì, từ thay đổi công việc, cho đến mua đất, xây nhà,… cũng hiếm khi hỏi ý kiến của vợ. Chỉ đến khi, mọi chuyện đã rồi, mọi người nói đến tai, lúc ấy Liên mới biết. Giống y như người ta vẫn nói, “trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường”.

    Khi Liên trách móc thì Tân bảo việc gì phải bàn bạc, bàn bạc với vợ để làm gì?. Tân luôn khinh thường trình độ học vấn của Liên và cho rằng có nói, có bàn bạc thì vợ cũng không đủ hiểu biết để tham gia, có khi lại còn phá vỡ kế hoạch của chồng.

    Có lần, buổi tối Liên bận giặt giũ quần áo và sắp sửa giấy tờ kê khai thuế để mai đến cơ quan làm thì con trai học lớp 2 nhờ mẹ dạy học. Thấy chồng đang ở phòng khách xem tivi, Liên liền bảo con mang bài ra hỏi bố. Chỉ có mỗi thế mà chồng Liên xỉa xói rằng: “Bài dễ thế này mà không làm được hay sao mà phải ra hỏi bố. Đúng là mẹ ngu dốt sinh ra con cũng ngu dốt” khiến Liên chưng hửng. Cô nói lại chồng: “Anh không được nói em thế trước mặt con. Anh đừng cậy anh có cái bằng đại học mà hơn người” thì Tân sửng cồ lên quát tháo vợ con ầm ĩ.

    Không hài lòng với cách cư xử của chồng nhưng Liên vẫn bảo, bình thường chồng cô cũng là người hiền lành, yêu thương vợ, biết cách giao tiếp nên được bạn bè cơ quan, hàng xóm quý lắm. Nhưng mỗi khi nổi nóng, cáu gắt với vợ, anh lại văng ra hàng trăm “mỹ từ” làm tổn thương lòng tự trọng của cô.

    Thứ Bảy tuần trước, mấy người bạn học cùng Liên hồi trung cấp, sau khi đi họp lớp về đã ghé vào nhà cô chơi. Hôm đó, vì nhà hết nước nguội mà một số bạn nữ lại không uống nước chè, vì thế Liên phải đổ nước nóng từ phích nước ra cái bình thủy tinh cho nguội để bạn uống.

    Chẳng may, vì nóng quá cái bình thủy tinh đựng nước mới nứt ra và bị vỡ. Trước mặt bạn bè, Tân không ngần ngại chửi vợ là “Sao cô ngu dốt thế, nước nóng như thế mà đổ vào thì bình thủy tinh làm sao mà chịu nổi,…” rồi “sao bố mẹ cô lại đẻ ra cô ngu dốt thế không biết?”…

    Nghe những lời nó từ miệng chồng thốt ra, Liên chỉ muốn òa khóc. Nhưng cô đã cố gắng kìm nén lại để không khí bớt căng thẳng. Mấy người bạn Liên thấy thế nên xin phép về. Thật sự, họ cảm thấy ái ngại cho Liên.

    Chung sống với Tân gần 10 năm, Liên đã quá hiểu tính chồng. Nhưng thật sự việc chồng chửi mình ngu dốt trước mặt bạn khiến cô bị sốc.

    Liên biết, mình không bằng chồng về trình độ, về công việc và thu nhập, nhưng nếu như Tân nói trước mặt vợ thôi thì cô còn bỏ qua được, đằng này trước mặt bao nhiêu người thì cô không thể tha thứ được. Liên nhìn người đàn ông trước mặt như người xa lạ chứ không phải chồng mình. Những câu nói của chồng, câu chửi rủa vợ ngu của Tân thấm vào da thịt Liên.

    Tối hôm sau, khi trở về nhà, Tân thấy vợ đưa ra lá đơn ly hôn. Nghĩ vợ giận mình hơi quá lời nên mới làm vậy, Tân xin lỗi nhưng Liên vẫn quyết tâm chia tay và nói nếu anh không ký thì cô đơn phương ly hôn. Cực chẳng đã, Tân nhờ bố mẹ vợ can ngăn với lý do: “Con đi làm vất vả cả ngày, tất cả vì vợ con vậy mà cô ấy còn sinh sự đòi chia tay". Tuy nhiên, cha mẹ Liên cũng ủng hộ con gái vì bấy lâu họ phải đau đớn bao lần chứng kiến cô bị chồng chửi mắng, coi thường.
  16. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,362.76
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Phần lễ gồm sáu hoạt động chính, trong đó có lễ dâng hương tưởng niệm các vua Hùng tại đền Thượng sáng 10/3 âm lịch. Đoàn lễ xuất phát từ sân đền Hạ lúc 6h, buổi lễ được phát trực tiếp trên kênh truyền hình địa phương.

    Cùng thời gian này, tất cả 13 huyện trong tỉnh và các di tích thờ Hùng Vương, danh nhân, danh tướng thời vua Hùng đồng loạt làm lễ dâng hương.

    Năm nay, tỉnh Phú Thọ vận động mỗi gia đình sắp một mâm cơm tri ân và làm lễ thắp hương tại nhà, để tưởng nhớ công đức tổ tiên, cùng thời điểm chủ lễ đọc chúc văn ở đền Hùng.

    Lãnh đạo tỉnh Phú Thọ cho biết, kinh phí tổ chức lễ hội đền Hùng 2019 chủ yếu từ xã hội hóa, tự chủ của các đơn vị tham gia. Ban tổ chức tiếp tục thực hiện "năm không" tại lễ hội gồm: không ùn tắc giao thông; không xảy ra "chặt chém" du khách; không có người ăn xin; không xảy ra các hành vi phản cảm; không để mất vệ sinh an toàn thực phẩm.

    Trong thời gian diễn ra lễ hội, còn có nhiều chương trình vui chơi, nghệ thuật như: hội sách; trưng bày hoa, cây cảnh; biểu diễn văn nghệ; hội chợ thương mại... Kết thúc lễ giỗ tổ Hùng Vương 2019 là màn bắn pháo hoa tầm thấp tại quảng trường Hùng Vương, TP Việt Trì.

    Ban tổ chức cho biết, lễ giỗ tổ Hùng Vương nhằm giáo dục truyền thống yêu nước, biết ơn các bậc tiền nhân có công dựng nước và giữ nước. Đây cũng là dịp quảng bá hai di sản đã được UNESCO vinh danh là Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương và hát xoan.

    Đền Hùng thuộc thôn Cổ Tích, xã Hy Cương, TP Việt Trì, tỉnh Phú Thọ là nơi thờ các vua Hùng có công dựng nước. Ngày xa xưa vùng đất này là khu vực trung tâm của nhà nước Văn Lang. Quần thể đền Hùng bao gồm: cổng đền, chùa Thiên Quang, đền Trung (Hùng Vương Tổ miếu), đền Thượng, Lăng Hùng Vương, đền Giếng, đền Tổ mẫu Âu Cơ, đền thờ Lạc Long Quân.

    Năm 2009, đền Hùng được xếp hạng là di tích quốc gia đặc biệt. Năm 2012, UNESCO ghi danh Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương là di sản phi vật thể đại diện của nhân loại.
    Tỉnh Phú Thọ công bố số điện thoại đường dây nóng để tiếp nhận và xử lý thông tin phản ánh của du khách khi tham dự lễ hội đền Hùng: 0210.3860.026 và 0210.6551.666​
  17. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,748.26
    chuyển nhà thành hưng Tôi dính bầu nên phải cưới vội. Đám cưới diễn ra trước sự ngạc nhiên của bạn bè, hàng xóm, vì không ai nghĩ tôi lấy chồng sớm vậy. Những người từng tán tỉnh tôi cũng bất ngờ, rồi hủy kết bạn mạng xã hội.

    Tôi lấy chồng khi vừa ra trường, không có việc làm. Mẹ chồng ghê gớm nên khi sinh con, tôi xin về ở với mẹ đẻ cho đỡ rắc rối. Nhưng từ ngày tôi lấy chồng rất hay bị mẹ đẻ chửi mắng, vì tôi ngu dại nên mới như vậy. Tôi làm gì, nói gì mẹ đều để ý, xét nét, mắng mỏ. Có lúc tôi bị stress nặng nề vì đã thức đêm trông con mà còn nghe chửi. Nhưng vì nghĩ mẹ chăm cháu tốt, trong khi tôi chăm con vụng nên vẫn ở đến lúc con cứng cáp rồi đi.

    Khi có thai, tôi định đi phá rồi nhưng không đủ can đảm khi nghĩ đến cảnh ở bên kia con bơ vơ một mình. Nhưng sau khi lấy chồng, cuộc sống của tôi đảo lộn quá nhiều. Đôi lúc tôi không biết giữ con lại là đúng hay không? Tôi mất tương lai, nghề nghiệp, bạn bè, bị mẹ ruột ghét bỏ, bị mọi người chê cười. Nhiều khi ngắm con thấy vui nhưng chăm con vất vả, con quấy suốt ngày đêm, tôi lại hối hận vì quyết định của mình. taxi tải thành hưng
  18. baothanhy48

    baothanhy48 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    75
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,422.66
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và anh quen nhau được 3 năm và quyết định kết hôn. Cả hai đều có công việc ổn định và đang sống chung. Anh đã ly dị cách đây 6 năm, có một đứa con 8 tuổi. Vợ cũ của anh nuôi con. Anh chu cấp cho hai mẹ con và chỉ mang con về chơi vào cuối tuần khi không đi làm. Anh kể mình và vợ cũ quan hệ không tốt, hai người luôn tránh gặp nhau vì không muốn cãi vã trước mặt con. Những việc liên quan đến con, cả hai chủ yếu liên lạc qua bố mẹ hai bên. Tôi không than phiền gì về anh và con anh. Tôi và anh chung lý tưởng sống. Tôi cũng biết về hoàn cảnh của anh trước khi quen nhau do cùng chơi chung nhóm bạn.

    Con anh ngoan, lễ phép, chưa hỗn với tôi bao giờ. Sau khi kết hôn, đứa bé sẽ phải gọi tôi là mẹ? Đó là điều tôi hoàn toàn không muốn. Thứ nhất, đối với tôi, mẹ là một từ rất thiêng liêng. Mẹ là người sinh ra, nuôi nấng, dạy bảo ta nên người. Thật bất công nếu bắt đứa trẻ gọi một người không ruột thịt như tôi là mẹ. Thứ hai, mẹ của bé - vợ cũ của anh sẽ nghĩ sao? Nếu tôi là chị, tôi sẽ rất ghét khi có một người xa lạ nào đó là "mẹ" của đứa con mình đứt ruột đẻ ra. Mẹ của bé có buồn không khi bé lỡ nhắc đến tôi bằng từ mẹ? Cho đến khi bé đủ lớn để quyết định, tôi không muốn những người xung quanh ép bé gọi tôi là mẹ chỉ vì tôi là vợ của bố bé. Bé gọi thế nào thì tôi vẫn thương bé. Tôi đã nói chuyện này với anh và gia đình anh. Anh hiểu cho tôi nhưng người nhà anh nói tôi ích kỷ, không thương con chồng nên kiếm cớ. Tôi có sai không khi nghĩ như vậy? taxi tải thành hưng
  19. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    56
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,735.00
    chuyển nhà thành hưng hà nội Em gửi tin nhắn chia tay vì không muốn cuộc sống riêng phức tạp, hơn nữa đã nói trước điều này.

    8/3 là ngày vui vẻ của mọi người nhưng là ngày buồn của tôi, vợ nhắn tin muốn chia tay. Sau khi tôi và em kết hôn, vợ cũ của tôi đang trị bệnh nên gửi 2 con cho tôi chăm sóc. Trước cưới, em bảo không thích hợp và không muốn làm mẹ kế và chúng tôi đã thoả thuận như vậy. Khi chuyện xảy ra, em tỏ vẻ không vui nhưng cũng đồng ý tôi đưa con về chăm sóc thời gian ngắn. Vừa rồi cùng em đi siêu thị với con, tình cờ chúng tôi gặp vợ cũ đi cùng người đàn ông khác, cả hai thân mật hơn mức bình thường. Khi con tôi bảo mẹ kìa, tất cả nhìn nhau và trong thoáng bối rối chỉ gật đầu chào rồi đi tiếp, chỉ có con chạy đến chỗ mẹ nó.

    Sau đó, em trở nên cáu kỉnh, dễ nóng nảy, ý em là cô ấy có thời gian đi với người khác, sao lại bảo không có thời gian chăm con. Tôi cũng rất khó xử vì biết vợ cũ bệnh thật, nếu cô ấy có hạnh phúc mới, tôi cũng chúc mừng. Nhưng việc xảy ra cũng khiến tôi ngại. Suốt tháng sau em khó chịu với bố con tôi rồi bảo mẹ đẻ đang bệnh và phải về ở với mẹ một thời gian. Tôi đến thăm thì mẹ vợ chỉ nhức tay kiểu trở trời. Tôi hiểu em đang giận nên cũng không nói gì.

    Một mình tôi khá vất vả nên gọi điện nói vợ cũ thu xếp nấu cơm tối cho các con vì cô ấy cũng đi làm cả ngày. Vợ cũ biết vậy thì đến đón con về. Nhưng sau một tuần, con gọi điện bảo mẹ đang truyền nước trong bệnh viện, phải ở lại một ngày theo dõi nên tôi sang đón con về, người đàn ông kia ở trong viện với cô ấy. Em biết tất cả và gửi tin nhắn chia tay vì không muốn cuộc sống riêng phức tạp, hơn nữa đã nói trước điều này. Tôi nghĩ thuê giúp việc nhưng em không muốn có nhiều người trong nhà. Em 33 tuổi, tôi 38, chúng tôi kết hôn chưa đầy một năm. Giờ tôi không biết làm sao để giữ được em và chăm sóc con. Mong chuyên gia và độc giả cho tôi lời khuyên.
    Trung
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:

    Trung thân mến,

    Tôi thấy được sự khó khăn của bạn trong việc điều hòa những mối quan hệ hiện tại, nhất là giữa vợ cũ, vợ mới cùng các con. Thời gian qua, hẳn bạn đã hao tổn nhiều tinh lực, tiền bạc nhằm duy trì và điều hòa mối quan hệ hiện tại. Tuy nhiên, việc này chỉ mang tính chất tạm thời, không có tính toàn diện. Vì vậy, những gì bạn đang phải đối mặt như một kết quả trước sau gì cũng phải xảy ra và không thể tránh được. Với những mong muốn của bạn, sẽ hợp lý hơn nếu chúng ta bắt đầu phân tích từ phương diện tình yêu, mà cụ thể hơn là thông qua câu hỏi: "Vợ hiện tại của bạn yêu nhất điều gì ở bạn?".

    Có lẽ chỉ có bạn - người trong cuộc mới đưa ra được câu trả lời. Dù vậy, một vấn đề lớn được đặt ngay cạnh câu trả lời này: "Liệu điều mà vợ bạn yêu nhất, gắn bó nhất có đủ để vượt qua những trở ngại trước mắt giữa hai người - một trở ngại mà với cô ấy là đủ lớn để dừng mối quan hệ giữa hai người, dù có vẻ thời gian không quá dài để gọi là chịu đựng?". Trong hoàn cảnh này, bạn sẽ khó lòng giữ một người đã quyết ra đi chỉ vì một lý do có thể giải quyết được bằng cách này hay cách khác.

    Qua thư, cách vợ bạn giải quyết vấn đề là né tránh (về nhà mẹ đẻ) hoặc bộc lộ thái độ tiêu cực để bạn nhận ra và tự giác giải quyết. Giả sử mọi thứ quay về như cũ, liệu bạn có thể chấp nhận cách giải quyết này trong bao lâu nữa? Mối quan hệ luôn là câu chuyện của hai người, vậy đâu sẽ là giới hạn chịu đựng của bạn khi bạn luôn là người tìm cách níu vợ? Và với vợ bạn, mối quan hệ này xoay quanh điều gì? Là hạnh phúc giữa hai bên hay chỉ là cảm nhận từ một phía?

    Những câu hỏi trên có tác dụng soi sáng mối quan hệ của bạn ở góc độ khác để bạn có thể đưa ra quyết định phù hợp. Nếu bạn muốn giữ vợ lại và chăm con, thì hiện tại tôi e rằng bạn sẽ phải nhân nhượng vợ trước. Vì điều vợ bạn muốn thấy là bạn sẽ tiếp tục níu kéo và đặt cô ấy cao hơn những mối quan tâm khác, thậm chí là cả chính bạn, bất chấp điều bạn quan tâm có ý nghĩa với bạn đến mức nào. Tôi tin rằng bạn hình dung rõ hơn ai hết kịch bản này sẽ diễn biến ra sao. Việc nuôi con chắc chắn sẽ phải xếp ưu tiên xuống thứ 2 thay vì mong muốn ngang hàng như hiện tại.

    Chúc bạn sớm đưa ra được quyết định phù hợp. taxi tải thành hưng .
  20. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,362.76
    chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi ở Okinawa (Nhật Bản) có tới 3.000 người sống lâu nhất thế giới. Họ sống chậm, vui vẻ bên cạnh thiên nhiên, bạn bè. Họ ít bị các bệnh mạn tính như ung thư và bệnh tim, tỷ lệ mắc chứng mất trí nhớ cũng thấp hơn mức trung bình.

    Làm thế nào để người dân Ogimi sống thọ như vậy?

    Nhiều cuốn sách ra đời để giải thích cho hiện tượng trên, bao gồm cuốn sách bán chạy nhất của Dan Buettner là The Blue Zones: Lessons for Living Longer From the People Who've Lived the Longest hay cuốn Ikigai: The Japanese Secret to a Long and Happy Life của Héctor García và Francesc Miralles.

    Câu trả lời có lẽ là sự kết hợp của các nhiều yếu tố như sống đơn giản, sở hữu ít tài sản, dành nhiều thời gian hoạt động ngoài trời, giao thiệp với bạn bè, ngủ đủ giấc, ăn uống nhẹ nhàng và lành mạnh. Đặc biệt, không thể không nói đến triết lý Ikigai - khái niệm thể hiện sự chắt lọc từ mục đích, đam mê, sứ mệnh, thiên hướng, khát khao sống của mỗi người.

    [​IMG]


    Cụ bà Natsuko Maenaka, một người dân ở Okinawa, học dệt vải ở tuổi 84. Ảnh: CNN.

    Người Nhật quan niệm bất cứ ai cũng có Ikigai. Hãy tự hỏi bản thân: Bạn yêu thích điều gì? Bạn giỏi trong lĩnh vực nào? Bạn có thể được trả tiền cho cái gì? Thế giới cần gì? Khi bạn tìm thấy câu trả lời phù hợp với cả bốn câu hỏi, đó chính là Ikigai của bạn.

    Hoặc bạn có thể tự hỏi: "Tại sao bạn thức dậy vào buổi sáng? Hoặc, điều gì thúc đẩy bạn?".

    Trị liệu cũng là một cách để tìm ra Ikigai. Viktor Frankl, bác sĩ tâm thần và nhà thần kinh học người Áo, đã sáng tạo ra phương pháp trị liệu "logotherapy", liệu pháp giúp bệnh nhân tìm thấy mục đích sống của mình.

    Ít tốn kém hơn trị liệu là tự hỏi bản thân "Đâu là ý nghĩa cuộc sống của mình?" và theo đuổi các hoạt động hỗ trợ câu trả lời này. Đơn giản hơn là câu hỏi "Tôi thích làm gì nhất?". Ikigai của bạn có thể nằm ở các hoạt động mà bạn hoàn toàn đắm chìm và cảm thấy thú vị khi làm.

    Bác sĩ Sanjay Gupta, phụ trách mục y tế của CNN, gợi ý một câu hỏi khác để tìm ra Ikigai: "Nếu không tính đến tiền, tôi sẽ hối tiếc điều gì khi không thực hiện nó trong đời?".

    Ikigai của mỗi người lại khác nhau. Đối với dân làng Ogimi, Ikigai của họ là "trồng rau và tự nấu ăn", "gặp gỡ bạn bè" và "đan lát". Ikigai không cần phải cao cả hay phức tạp mà phần lớn là những hoạt động khiến bạn bận rộn nhưng vui vẻ suốt cả ngày.

    [​IMG]


    KBG84, nhóm nhạc gồm các cụ già trên 80 tuổi ở Okinawa tìm thấy Ikigai ở hoạt động ca hát, nhảy múa. ảnh: CNN.

    "Quan trọng nhất là bạn không thể và không nên đổ lỗi cho môi trường về việc sống mà không có Ikigai. Sau tất cả, việc tìm ra Ikigai riêng của mình là phụ thuộc vào bạn và theo cách riêng của bạn", ông Ken Mogi, nhà thần kinh học kiêm tác giả cuốn Awakening Your Ikigai: How the Japanese Wake Up to Joy and Purpose Every Day nói.

    Sống có mục đích sẽ khuyến khích các hành vi kéo dài tuổi thọ. Theo ông Mogi, tìm ra Ikigai giúp bạn sống lành mạnh hơn, tập thể dục nhiều hơn, tăng cường hoạt động xã hội và học tập suốt đời. taxi tải thành hưng

    Tìm ra Ikigai đã khó, duy trì Ikigai của mình còn khó hơn. Để tự nhắc bản thân trở lại với Ikigai, hãy sống đúng với trái tim và làm theo sự tò mò, trực giác bên trong. Năm điểm được ông Mogi nhấn mạnh để kiên trì theo đuổi Ikigai bao gồm: Tập trung vào chi tiết, chấp nhận bản thân, biết dựa vào người khác, tận hưởng niềm vui và sống cho hiện tại.

    "Bên trong bạn luôn có sự đam mê, một tài năng độc nhất. Chúng đem lại ý nghĩa cho cuộc sống và hướng bạn đến việc chia sẻ phần tốt nhất của con người mình cho đến thời khắc cuối cùng", tác giả García and Miralles nhận định.

    Học, giống như nhà thần học vĩ đại Joseph Campbell đã viết: "Hãy đi theo niềm vui của bạn".

Chia sẻ trang này